Một sừng tiếp xúc với trán của Võng Lượng, ký ức khô khan dọc theo sợi chỉ sừng nhọn hội nhập vào trong đầu Hàn Hành Khiêm.
Những gì hắn nhìn thấy là một vài mảnh ký ức ấn tượng nhất mà Võng Lượng đã từng nhìn thấy.
Đầu tiên anh nhìn thấy là một phòng ngủ, mặt tường dán đá cẩm thạch Thổ Nhĩ Kỳ, sàn bằng da trâu, có một đôi vợ chồng đang giao lưu trên giường, dáng người khô khốc, trên da lỏng lẻo nhăn nheo già nua bò đầy đốm đồi mồi rõ ràng, sau lưng có một vết bớt màu nâu hình dạng không lớn nhưng rất rõ ràng, ông đã tám mươi tuổi, ngay cả tư thế dùng cánh tay chống lên thân trên cũng làm rất gian nan.
Nhưng theo thời gian biến hóa, những vết loang lổ trên người hắn từng mảnh từng mảnh biến mất, làn da lỏng lẻo nhăn nheo khôi phục săn chắc, cơ bắp từ khô khốc trở nên cường tráng, trong vòng vài phút, alpha từ một lão già tám mươi tuổi biến hóa thành tráng niên.
Alpha trên giường sau khi xong việc hút một điếu thuốc, bỗng nhiên xoay tầm mắt lại, nhìn chằm chằm hắn hồi lâu.
Hàn Hành Khiêm nắm giữ góc nhìn đầu tiên của Võng Lượng, có thể kết luận tên alpha kia đang nhìn chằm chằm Võng Lượng. Võng Lượng ở ngay trong phòng ngủ của bọn họ, không chớp mắt nhìn trận xuân sống này.
Xem ra alpha thay đổi cũng chính là dựa trên khả năng của Võng Lượng.
Alpha lộ ra thần sắc khinh bỉ, gọi điện thoại gọi tới một vị bác sĩ cùng mấy vệ sĩ, sau khi vệ sĩ tiến vào đè Võng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513832/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.