Trải qua hai trăm bảy mươi năm ngư sinh, Rimbaud lần đầu tiên tỉnh lại từ ký túc xá omega nhân loại, đây là một gian giường xếp mà omega của bộ đội đặc chủng PBB cho mấy học viên và huấn luyện IOA đến trao đổi có cái giường.
Rimbaud bị tiếng còi tập hợp lúc năm giờ sáng đánh thức, dụi mắt từ trên giường cứng ngồi dậy, thân thể tỉnh nhưng đầu óc còn chưa tỉnh, nhìn mũi đuôi của mình ngẩn người.
Một con nhím omega đi đến bên giường của anh, nhẹ nhàng đánh thức anh: "Đội trưởng thổi còi rồi, nếu không sửa xoạn nội vụ đi ra ngoài tập hợp thì đội trưởng sẽ vào đánh người đấy!"
Lục Ngôn ngủ ở giường bên cạnh Rimbaud, tuy rằng được nuông chiều từ nhỏ nhưng ở đảo Nha Trùng cũng đã quen với thời gian huấn luyện và nghỉ ngơi như vậy, cho nên cũng không có bao nhiêu không thích ứng, thấy có người đi dục Rimbaud, nhất thời tinh thần chấn động, lỗ tai thỏ dựng thẳng lên, khẽ hô một tiếng với con nhím mặc đồng phục chiến sĩ PBB kia: "Móa, đừng đụng vào anh ấy! Anh ấy có tính cáu ngủ..."
Lúc này Rimbaud đã bắt được cổ nhím, bếch hắn tới trước mặt mình, ánh mắt xanh biếc bắt đầu khởi động, trầm thấp giọng nói: "Noliya bigi, nowa weiky siren. (Con người thất lễ không đủ tư cách để đánh thức Siren)"
Sau đó phóng thích pheromone cao cấp, toàn bộ căn phòng đều bị mùi tin tức tố áp bức con nhím trắng tràn ngập.
"A...... A3?" Nhím sợ tới mức lập tức co lại thành một đoàn, gai lưng dựng thẳng lên, đâm vào tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513826/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.