Đầu tháng 4, cây hoa hồng sân sau tòa nhà Liên minh mở ra không ít hoa.
Nơi này hầu như không có ai đến, người làm vườn Liên minh thuê đều tương đối chú trọng thiết kế mặt tiền, đem hoa viên Tường Vi Giáng Sinh ở cửa trước tòa nhà bố trí hoa văn gấm vóc, nơi ít người đi liền buông tay mặc kệ.
Có điều là Kim Lũ Trùng rất thích tới nơi này tưới nước cho hoa, một mình im lặng, cũng không gây thêm phiền toái cho người khác. Bởi vì có cậu chăm sóc mà những bông hồng màu cam vàng kia càng thêm kiều diễm.
Mỗi ngày cậu đều đến chăm sóc hoa hồng, cuối tuần hái mấy đóa, dùng tơ nhện quấn thành một bó, mang về đặt ở đầu giường xác ướp, thay thế hoa tuần trước.
Những bông hoa thay thế cũng không bị vứt đi, cậu dệt một số lưới bằng tơ nhện, đặt hoa trên đó và treo trên tường phòng bệnh.
Tơ nhện của cậu có chức năng giữ tươi, bó hoa cũng không héo rũ, vì thế càng tích góp, hoa càng nhiều, vài tuần sau, phòng bệnh được cậu bố trí thành hoa viên.
Qua vài ngày nữa Bạch Sở Niên sẽ lên đường đi căn cứ quân sự PBB, trước khi đi hắn không yên tâm, vẫn là tới xem tình huống của Kim Lũ Trùng.
Kim Lũ Trùng đang diệt cỏ cho hoa hồng, cậu đeo găng tay và mũ che nắng của riêng mình dệt bằng tơ nhện vào bụi hoa.
Bạch Sở Niên ngồi xổm xuống: "Cậu bận gì vậy, nơi này lại không có ai đến, người làm vườn cũng không thích thu dọn cái này."
Kim Lũ Trùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513824/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.