"Alpha khác đều có thể ôm lão bà, vì sao tôi không thể ôm anh." Bạch Sở Niên nhắm mắt say say oán giận.
Rimbaud ngừng giãy dụa, do dự khẽ cắn môi dưới: "Có thể."
Alpha nhắm mắt lại, lông mi thỉnh thoảng bất an run rẩy một chút, Rimbaud nhìn chăm chú vào hắn, bất tri bất giác thất thần, ở trong ngực alpha nhẫn nại nhiệt độ cao.
Anh rất ít vì ai mà nhẫn nại cái gì, chỉ có thỏa hiệp toàn bộ là bởi Bạch Sở Niên mà làm thôi, dung túng cho hắn ôm hôn cùng xâm chiếm lấy mình.
Rimbaud nhẹ nhàng gảy lông mi của hắn, phóng thích pheromone trấn an, quai hàm chăm chú nhìn hắn.
"Cabean Se weyena quaun kadin kimo. (Ngai vàng bụi bặm dành cho Nữ hoàng ở Caribê đang chờ đợi cậu)
"Boliea milaye. (Tiểu thiếu niên của tôi)"
Giọng nói mệt mỏi và trầm thấp.
Sau khi được cải tạo thành cơ thể thí nghiệm thời kỳ bồi dưỡng, anh mất đi năng lực tư duy đồng thời cũng quên mất một số việc, chỉ biết dựa vào bản năng phán đoán cùng phản ứng, nhưng theo thời gian trôi qua, mảnh vụn trí nhớ không ngừng chắp vá, năng lực tư duy của Rimbaud đang khôi phục.
Qua hơn mười phút, alpha thoạt nhìn ngủ thiếp đi, Rimbaud cố hết sức từ trong ngực Bạch Sở Niên chui ra, cọ xát khiến vảy rơi trên giường.
Lúc này anh đã có chút choáng váng, hai tay chống lên giường nghỉ ngơi, trên người trần trụi rất lớn mảng da sương bị bỏng.
Nhiệt độ cơ thể alpha rất cao không bình thường, đã sắp vượt qua giới hạn mà hắn có thể thừa nhận, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513767/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.