Tất Lãm Tinh nằm trên mặt đất chậm lại một hồi lâu mới có khí lực đứng lên, năng lực thực tế ảo của Bạch Sở Niên mô phỏng đau đớn thật sự quá chân thật, làm cho Tất Lãm Tinh từ đáy lòng sinh ra một loại sợ hãi.
Bạch Sở Niên thấy cậu nửa ngày không đứng lên, đứng dậy rời khỏi ghế đi đến bên cạnh cậu rồi ngồi xổm xuống, nâng cằm alpha nhỏ đánh giá khí sắc của hắn, lại lật mí mắt kiểm tra tình huống đồng tử.
Tất Lãm Tinh hít sâu một hơi rồi khó xử cười cười, ngửa mặt nằm trên mặt đất hỏi: "Bị đạn bắn trúng thật sự là loại cảm giác này sao, thật đáng sợ."
Bạch Sở Niên ngồi xổm bên đỉnh đầu hắn, cúi đầu nhìn hắn: "Đúng vậy, chỉ có vết thương tôi đã trải qua mới có thể dùng năng lực đồng sinh này mô phỏng ra, tôi chỉ là đem cảm thụ của mình lúc ấy vẫn nguyên vẹn truyền cho đại não của cậu mà thôi."
Tất Lãm Tinh sửng sốt một chút, ở trong đầu hồi tưởng lại những lời này của Bạch Sở Niên, trầm mặc đứng lên, nhặt súng trường lên một lần nữa nạp đạn.
Đau đớn trúng đạn trong bụng đã hoàn toàn biến mất, nhưng nỗi sợ hãi này vẫn tiếp tục trong đầu, Tất Lãm Tinh nâng ACR lên, nhắm vào mục tiêu di động, ngón trỏ bị trúng cò súng chậm chạp do dự không dám giữ lại, một giây, hai giây, mười giây trôi qua, cơn đau dữ dội của viên đạn vào người lại đột nhiên đánh trúng hắn.
Lần này vị trí trúng đạn ở bắp chân.
Tất Lãm Tinh ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513743/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.