Trong lúc Thiên Tú còn đang nghịch lỗ thịt âm đạo phía dưới của Phương Nhi, nàng nhắm chặt mắt, nói với cậu: "Xong chưa anh? Em còn chuyện gấp ở nhà."
"Đừng có gấp mà, anh còn chưa sướng đủ đâu!" Phương Nhi làm sao mà ngờ được sức khỏe của vị vua bán thần này, cho dù đã bắn hai lần côn thịt cũng không mềm đi, Tú nở nụ cười tự mãn rồi lại cắm cái hung khí của mình trở về trong lỗ thịt chặt khít của nàng á hậu.
"A... Tại sao anh còn... A..." Nàng không ngờ côn thịt của Thiên Tú vậy mà vẫn còn cứng, cây gậy thịt không ngừng nghỉ lại bắt đầu gây sóng gió trong âm đạo non mềm của cô bé.
"Đừng, đừng... A..." Thân thể mềm nhũn của Phương Nhi bị những cú thúc của Thiên Tú làm cho hai tay quơ cào lung tung muốn nắm vào đâu đó, cuối cùng cô bé phải nắm chặt cái gối đang nằm mới ổn định được cơ thể. Một lúc sau, Tú ngừng nắc cúi xuống hôn liếm lên da thịt trắng nõn mịn màng vùng bụng Phương Nhi, làm cho nó dính nhớp nước bọt khắp nơi.
"Thơm ghê, thịt trên người em đúng là chỗ nào cũng thơm, hôm nay anh phải ăn đủ mới được." Nói rồi cậu nắm chân cô nàng mà gặm liếm không ngừng, còn Phương Nhi thì lại sướng rên không thôi.
Thiên Tú banh hai chân Phương Nhi ra, cậu cầm côn thịt cọ xát âm hạch làm Phương Nhi run bắn người rên khẽ, Tú đâm côn thịt vào trong lỗ thịt nhỏ của cô bé tiếp tục nắc khiến nàng hoảng sợ van xin: "A... a... dừng lại...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-gian-noi-song/582516/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.