Tại tầng trời thứ năm Dục giới có tên gọi là Hóa Lạc Thiên có lâu đài của vị Thiên Tử tên Tịnh Quang và vợ là Thiên Nữ tên Vô Ưu...Vị Thiên Tử đã trở về lâu đài sau bao ngày bị dính deadline dự án thiết kế tòa lâu đài mới cho Thiên chủ tầng trời này là Hóa Lạc Thiên Vương, khi vừa mới đặt chân tiến về phía cổng chàng đã thấy thê tử của mình và các người hầu ra đón.
Chàng vội bước tới nắm tay vợ thân yêu của mình và nói: "Ta xin lỗi vì đã để nàng đợi lâu, Thiên chủ giữ ta bàn bạc công việc mấy tháng không cho ta về."
Gương mặt xinh đẹp trong sáng như ngọc của Vô Ưu khẽ mỉm cười nói: "Thiếp biết mà, chàng đừng tự trách mình nữa."
Chàng ôm nàng vào lòng nói: "Chỉ có nàng là hiểu ta, không như Hiểu Khê.”
Vô Ưu hơi đỏ mặt lên, ngượng nói: "Chàng đừng vậy mà, những người hầu họ nghe thấy là cười chúng ta đó."
Tịnh Quang nói: "Kệ họ, ta chỉ nói điều thật lòng thôi."
Nghe những lời tâm sự ỉ ôi của cặp đôi lâu ngày xa cách khiến những người hầu đang hiện diện cũng phải bật cười.
Ôm ấp cũng lâu cũng khiến lão quản gia cũng phải giả vờ ho khiến đôi vợ chồng son cũng phải chú ý, cả hai nhận thấy hành động thể hiện quá mức nên mặt đỏ bừng vội buông ra, lão quản gia giờ mới lên tiếng: "Tôi biết ngài và phu nhân tình cảm thắm thiết còn nhiều điều chưa bày tỏ cùng nhau, vậy chi bằng cả hai hãy vào trong nghỉ ngơi rồi tâm sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-gian-noi-song/261342/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.