Không có ông Tô ở nhà nên Chiêu Vũ về sớm, vốn dĩ cô biết bà Thẩm Lan và Tô Đan chẳng thích mình, ba năm sống chung hai người họ ức hiếp đủ điều, nên ngoài Phùng Hựu Đông cô còn quyết tâm trả nợ cho cậu mợ.
Sau khi ăn tối, Chiêu Vũ tiếp tục lên phòng và lên giường nghỉ ngơi. Mặc dù mẹ cô đã ra đi sáu năm, nhưng mỗi lần ai nhắc hay nghĩ đến cô đều đau lòng và không kiềm được nước mắt. Hiện tại nỗi nhớ bà ấy tăng lên đến vô biên, kỷ niệm hai mẹ con chung sống trong căn nhà nhỏ cứ ùa về trong đầu.
Cạch.
Âm thanh mở cửa đột ngột vang lên, không cần nhìn Chiêu Vũ cũng biết ngay là Phùng Hựu Đông, bởi chẳng có ai mở cửa mà không xin phép.
Chiêu Vũ dúi mặt vào chăn, dùng nó lau sạch nước mắt nước mũi lem luốc, nhưng cơn nấc nghẹn mãi không dứt được, cơ thể run rẩy rõ ràng.
Phùng Hựu Đông đứng dưới chân giường nhìn lên, trái tim lúc này bị bóp chặt đến khó thở, đau đến tê tâm lồng ngực nhức nhối.
Cuối cùng, hắn chậm rãi bước lại và ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng kéo tấm chăn ra khỏi mặt cô, lên tiếng: “Không được khóc!”
Phùng Hựu Đông càng nói thì Chiêu Vũ càng khóc, vừa tủi vừa tức, ấm ức đến mức cả gan xoay lưng như không muốn nhìn thấy hắn.
Xem ra hắn không có kiên nhẫn dỗ dành phụ nữ, Chiêu Vũ vừa làm thế thì hắn đã bật dậy tiến thẳng vào phòng tắm, chẳng có lần thứ hai.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-lo-lan-van-vuong/3395296/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.