Trên xe Tuấn Anh đã căn dặn Nhi nhiều lần rồi nhưng khi về tới nhà anh vẫn không yên tâm mà nhắc nhở cô lần nữa:
– Lần sau em giáp mặt cô ta thì tránh xa ra nhé! Giờ em đang mang thai nên không được manh động, nghe chưa?
– Vâng… Vâng… Em nhớ rồi!
– Em hứa đi!
– Vâng. Em hứa!
– Đừng để anh lo lắng đấy!
– Hôm nay có anh em mới ra oai với họ tí thôi, chứ em cũng không dại đấu lại khi có một mình đâu.
– Biết thế thì anh yên tâm rồi!
Không nghĩ Tuấn Anh lại lo lắng cho cô nhiều đến thế, đã dặn đi dặn lại trên xe rồi mà xuống xe anh vẫn còn dặn dò tiếp, cơ mà việc này Nhi không thấy phiền hà gì mà cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng. Nghĩ đi nghĩ lại thấy trong cái rủi lại được cái may, vẫn là ông trời còn thương xót cô, không biết được đến lúc nào nhưng nếu Tuấn Anh cứ tốt và chu đáo thế này thì cô có thể hy vọng.
Bữa tối đó hai chị giúp việc vẫn nấu nướng như thường còn Tuấn Anh chủ động chịu trách nhiệm luộc rau muống và luộc trứng cho Nhi. Cả nhà chứng kiến một màn này thì ai lấy đều tủm tỉm cười nhưng tuyệt nhiên không ai trêu chọc anh cả mà còn ra điều cổ vũ anh thêm nữa. Hai mẹ con Nhi tắm xong đi xuống nhà thấy anh vẫn ngồi loay hoay bóc trứng thì cô đi lại bên cạnh hỏi nhỏ:
– Sao anh luộc nhiều trứng thế?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-kho-tranh/2611468/chuong-20.html