🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Lam Uyên biết cô rất thông minh. Cô cũng biết Vân Triệt thông minh hơn cô. Và cô muốn chửi thề...

- Uyên, về nhà thôi.

Họ Doãn mỉm cười, khuôn mặt 360 độ không một góc chết càng thêm phần tỏa sáng. Phải rồi, giá như anh ta đừng có đứng ở chỗ có bóng đèn hỏng thì tốt, nhìn đi, ánh sáng lóe lên rồi lịm đi liên tục như thế, thật muốn chọc mù mắt cô. Lam Uyên nhíu mày, xoay người đổi hướng, không quên để lại một chữ "Đếch!".

Đáng tiếc, thời gian cô bỏ phí trên người anh đủ để kéo dài cho Đại Ca đuổi kịp. Tứ phía một con ruồi cũng không lọt, cô hoàn toàn bị Vân Triệt bao vây. Đại Ca lên tiếng trước:

- Thập Tam, theo chúng ta về nhà.

Lam Uyên bị chọc tới phát hỏa, gào lên:

- Về cái con mịa nhà anh!

Lần thứ n cô không hiểu nổi mạch não của hai người này. Từ khi nào ba người các cô có nhà chung? Từ khi nào cô biến thành con chó cho họ dắt mũi đi vậy?

Thập Nhất thân với cô nhất bước lên trước:

- Thập Tam, đừng náo. Chúng ta cứ về nhà trước đi có được không?

Kịch hay. Đến cả người thân thiết với cô nhất, hiểu cô nhất cũng đi theo anh ta rồi. Cô dùng ánh mắt sắc lẹm lướt tới Đại Ca và Vân Triệt:

- Bày mưu hãm hại người thân của tôi thê thảm như vậy xong vẫn có thể nói ra chữ "nhà" này sao? Tôi nói cho các người biết, kể từ giây phút hai người phối hợp thiết kế chuyện này, hai người đã vĩnh viễn không còn tư cách chung sống dưới một bầu trời với tôi!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.