Thư Kỳ ngồi khóc rất lâu, hai hốc mắt vừa cay vừa xót, nhìn cái gì cũng không còn rõ. Lục Khả Dương lặng lẽ đứng bên, nhìn dáng vẻ đau lòng của cô, anh ấy biết Thư Kỳ hẳn còn rất yêu người đàn ông kia. Khả Dương chưa từng hỏi Thư Kỳ hay Hoàng Bách về cuộc sống riêng tư của cô nên chẳng biết rõ giữa Thư Kỳ và Duy Khiêm đã xảy ra chuyện gì.
Khả Dương nhẹ nhàng đỡ Thư Kỳ dậy, lau dòng nước mắt trên má cô:
– Thư Kỳ, khóc thế đủ rồi, đừng khóc nữa. Em còn có Kiwi, có người thân và cả người bạn là anh nữa, mọi người đều yêu thương em. Thế nên em phải kiên cường, vui vẻ lạc quan lên, đừng buồn vì một người đàn ông không xứng với tình yêu của em.
– Vâng.
– Anh ta chắc không đến làm phiền em nữa đâu.
– Em mong là vậy.
Thư Kỳ không có tâm trạng nên chỉ đối đáp với Khả Dương vài câu rồi hẹn anh ấy khi khác đến công ty sẽ nói chuyện, sau đó lên trên tầng với Kiwi, còn Khả Dương dặn dò bảo mẫu chú ý tới mẹ con cô rồi cũng ra về ngay sau đó.
Đêm đến.
Bóng tối dày đặc bao trùm toàn bộ thế giới, vạn vật như bước vào giấc ngủ say. Thư Kỳ nằm trên giường, chăn ấm đệm êm dưới lưng nhưng cô không thể chìm vào giấc ngủ mà cứ trằn trọc không yên.
Cô thở dài một hơi rồi ngồi dậy bước xuống giường. Chiếc rèm cửa được kéo sang bên, Thư Kỳ nghiêng người tựa bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-an-bai/2157185/chuong-34.html