Hàn Phong kêu gào như dã thú bị thương, thân thể hắn bị cuốn hút vào thông đạo tối đen, không nghe không nhìn thấy bất kỳ điều gì cả. Cũng không biết qua bao lâu, dường như đã trôi qua vạn năm, lại như vừa mới chỉ khoảnh khắc. Trước mắt hắn xuất hiện một tia sáng, chính là đầu kia thông đạo đã xuất hiện.
Hàn Phong cả người bị ném ra từ trong thông đạo không gian, thân thể mất cân bằng lao thẳng xuống phía dưới. Bị một lực vô cùng lớn đem đầu cắm vào trong đất, vô cùng chật vật.
Hàn Phong cố gắng nhanh chóng đem đầu kéo lên, lại từ trong miệng phun ra một đám hạt cát. Hắn nhanh chóng cảnh giác quan sát chung quanh, đem tình hình xem xét một lượt.
Dưới chân Hàn Phong là một cồn cát khổng lồ, hắn đưa mắt nhìn ra xa xa, khắp trong tầm mắt toàn là một màu vàng của cát, nhìn không thấy cuối.
Trên bầu trời, thái dương tinh điên cuồng thiêu đốt, toả ra từng tia nhiệt khí vô tận. Hàn Phong sống trên núi cao từ nhỏ, quanh năm đều là mùa xuân, nào có cảm nhận qua tình cảnh như vậy? Nhất thời càng thêm cảnh giác với môi trường xung quanh.
Hắn hít sâu một hơi, thu lại tầm mắt. Nghĩ đến sư môn, hắn lại nhớ tới sư phụ trước lúc ra đi. Khuôn mặt kia phủ đầy huyết lệ, làm cho hắn vô cùng đau khổ.
"Cũng không thể cứ mãi đau khổ, ta cần tiến lên!"
Hàn Phong nhắm hai mắt lại, thân thể hơi thoáng run rẩy hít sâu một hơi. Khi mở mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duc-dao/2447379/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.