Lịch đại tổ sư.
Những tia nắng đầu tiên từ chân trời xuất hiện, xé toang màn đêm u tối, phủ trên thân thể hai người Hàn Phong. Thanh Thủy ôm eo đệ tử, khuôn mặt áp vào lồng ngực hắn, ngửi được mùi hương nam tử nồng đậm trên thân thể hắn làm nàng tràn ngập mê mẩn, ẩn ẩn có xúc động không muốn để hắn ra đi.
Hàn Phong cũng là ôm lấy sư tôn, hai tay không an phận xoa bóp đầu nhũ hoa của nàng, ngón tay vân vê kéo thả hạt đậu nhỏ, làm cho thanh thủy bị kích thích a a rên rỉ không thôi.
Sau một đêm trầm luân điên cuồng, cả hai đang hưởng thụ chút yêu bình hiếm có. Cùng nhau ngắm bình minh, xem mặt trời mọc, nhìn ánh nắng bao phủ mọi vật.... Có lẽ là lần cuối cùng...
Không khí có chút trầm mặc, không biết từ bao giờ trên khuôn mặt kiều diễm của Thanh Thủy đã tràn đầy nước mắt. Nàng mỉm cười thê lương đầy chua xót. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Có lẽ sau ngày hôm nay, nàng và đệ tử vĩnh viễn sẽ phải chia lìa. Nàng ngẩng đầu nhìn đệ tử, muốn đem khuôn mặt của hắn vĩnh viễn khắc sâu trong tâm hồn, vĩnh viễn không bao giờ quên.
Hàn Phong khuôn mặt không chút cảm xúc, không thể biết hắn đang suy nghĩ điều gì. Duy chỉ có đôi mắt kia là hoả diễm ngập trời, tràn đầy không cam tâm và không cam lòng.
Chẳng biết qua bao lâu, Thanh Thủy đã thôi nỉ non. Nàng khẽ chuyển thân đứng dậy, tức thì lại nhăn mày ngã xuống, hạ thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duc-dao/2447374/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.