Chung Nhạc cười lạnh:
- Ngươi là con trai của Phục Mân Đạo Tôn, đường đường là con trai của Địa Hoàng, không ngờ còn không bằng ta, một tên Phục Hy bán huyết nho nhỏ, sau khi chủng tộc đã đại diệt tuyệt, may mắn còn tồn tại này! Ngươi quá khiến cho ta thất vọng rồi, khiến cho tổ bối thất vọng rồi. Ta còn dám đảm đương, mà ngươi ngay cả điểm đảm đương này cũng không có!
Sắc mặt Phục Thương càng thêm tuyệt vọng, lẩm bẩm:
- Đảm đương? Nếu ta có đảm đương, sớm đã tự sát tạ tội rồi! Ta là tội nhân! Là kẻ nhu nhược…
Chung Nhạc vạn phần thất vọng. Đế cấp duy nhất còn tồn tại của Phục Hy thị lại là cái dạng này, quả thật khiến cho hắn thương tâm. Hắn vốn cho rằng mình sẽ gặp được một đại nhân vật đỉnh thiên lập địa, nâng lên gánh nặng chủng tộc sinh tồn. Hiện tại xem ra, gã Phục Thương này chỉ là một kẻ điên tâm tình thất thường, một kẻ đáng thương tự than tự oán.
- Cha anh hùng con khốn kiếp! Loại chuyện này cũng không hiếm gặp!
Tân Hỏa lắc đầu, chán nản nói:
- Đế tử của Phục Mân Đạo Tôn chẳng qua là một tên khốn kiếp bị làm hư mà thôi! Uổng công hắn có Đế cấp tu vi, lại sống vô ích nhiều năm như vậy. Hắn đã hơn mười vạn tuổi rồi a? Vẫn còn giống một hài tử chưa trưởng thành, tâm trí cũng không kiện toàn, không có nửa phần đảm đương. Loại khốn kiếp này nên bị phong ấn, bị trấn áp. Nhạc tiểu tử, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-dao-chi-ton/3179323/chuong-1268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.