Chung Nhạc giơ tay lên định tóm lấy kiếm quang màu tím nhưng lại rút về, chỉ thở dài một hơi.
Một vị đạo hữu đi xa, vị bằng hữu tốt nhất của hắn mãi mãi đi xa rồi.
Giang sơn này vẫn mỹ lệ, vũ trụ này vẫn bao la sâu thẳm, đầy vẻ đẹp thần bí, không vì sự ra đi của hai người họ mà thay đổi chút gì.
- Trí tuệ nhập đạo cũng có tình cảm không thể hiểu hết được.
Chung Nhạc trầm mặc, cúi nhìn thì thể của Tử Quang Quân Vương và Khương Y Lão, Mục Tiên Thiên lao tới, thân người cứng đờ, thần đạo chân thân vội tới trước, quỳ một chân xuống kiểm tra hơi thở của Tử Quang Quân Vương.
- Tại sao?
Mục Tiên Thiên mẫu thể lẩm bẩm:
- Tại sao lại để tâm một nhân tộc…
Nhiều người bay tới, là đại tướng các tộc ở Phá Thiên Quan, văn võ bá quan có người đứng trên không, có người đáp dưới đất, ngẩn người nhìn hai thi thể, vẻ mặt bi thương, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ương Tôn Đế và Trường Sinh Đế nhìn nhau, rõ ràng họ biết rõ ngọn nguồn nhưng không thê rnói. Hình Thiên thì quỳ xuống khóc lớn đầy đau thương.
Hắn từ khi sinh ra đã bị Phong Hiếu Trung bắt đi, chịu không biết bao nhiêu khổ sở ở Linh Ngọc Cung, người đầu tiên đối tốt với hắn thật sự chính là Khương Y Lão.
Mà giờ lão đầu tử này đi rồi, trong các tướng lĩnh người đau lòng nhất cũng là hắn.
- Dịch quân, tại sao không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-dao-chi-ton/3178121/chuong-1869.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.