Dịch: LTLT
Trong 10 năm, chỉ có bản thân Dương Yến biết bà ta nuôi một đứa “con trai” không thể gặp người ngoài.
Một đứa bé không biết từ đâu xuất hiện, gõ cửa nhà bà ta vào đúng giờ con trai bà ta tan học.
Đứa trẻ này biết rất nhiều chuyện đã xảy ra giữa bà ta và con trai mình.
Giống như nó đã đích thân trải qua cùng bà ta vậy.
“Sườn xào chua ngọt mẹ nấu là ngon nhất.”
“Mẹ ơi, vòng tay năm ngoái con tặng sinh nhật mẹ mẹ còn đeo chứ?”
“Mẹ ơi, mẹ đã hứa chờ qua mùa đông sẽ dẫn con đi sở thú.”
“…”
Dương Yến cảm thấy bản thân đã từ từ “điên” rồi.
Bà ta ép bản thân mình không tìm hiểu tại sao đứa trẻ xa lạ này biết nhiều chi tiết đến vậy, tại sao biết xuất hiện trước cửa nhà bà ta vào giờ này? Một mong muốn từ đáy lòng bỗng nhiên sinh ra bao phủ bà tay giống như vực sâu.
Phải chấp nhận hiện thực con trai đã mất đối với bà ta quá đau khổ. Thế nên bà ta thà chọn chấp nhận chuyện kỳ lạ mà người bình thường đều cảm thấy không thể tin nổi… Con trai bà ta sau khi chết đi lại quay về.
Bà ta dần dần đánh mất lí trí của mình.
“Ồ, chị Yến.” Sau khi con trai về một tuần, hàng xóm mở cửa gặp bà ta ở hành lang, “Nhà chúng tôi có làm chút bánh, chị mang về một ít đi. Người chết không thể sống lại được, ngày tháng còn phải tiếp tục sống…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-cach-nguy-hiem/3357344/chuong-159.html