Hoắc Niệm Hoài trong lòng rùng mình, kiếm trong tay nhưng lại đâm không nổi nữa.
Nơi này là địa bàn của hắn, muốn giải quyết Vô Ảnh cũng không phải là việc khó, chỉ là người này còn có rất nhiều giá trị lợi dụng, cứ như vậy mà giết đi thật sự đáng tiếc.
…… Vẫn là lưu lại tính mạng của y đi.
Hoắc Niệm Hoài lung tung lau mặt, ngầm bực bản thân thanh tỉnh như thế, kiếm trong tay lại vẫn ném trên mặt đất, xoay người, từng bước một đi đến bên giường, xốc lên chăn xoay người nằm lên giường. Hắn vừa mới định ngủ, Vô Ảnh liền cũng lặng yên không một tiếng động theo đến, chậm rãi nằm xuống bên cạnh hắn, không nói một lời.
Trong phòng một mảnh tối đen.
Hai người vừa mới hoan ái cùng nằm trên một cái giường, đáy lòng lại mưu toan tính kế làm như thế nào để giết chết đối phương.
Hoắc Niệm Hoài cảm thấy thật sự buồn cười, lại cố tình cười không ra tiếng, ngược lại thân thủ xoa mặt mình. Hắn không phải là vô yêu vô hỉ, chỉ là không thích một mình nhập miên, chỉ sợ cảnh trong mơ lại khiến hắn nhớ lại quá khứ.
Phụ thân luôn tươi cười bỗng nhiên bị gán lên người tội danh mưu phản, tiếp theo là cả nhà bị tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, ngàn dặm trốn chết, hắn mặc dù dưới sự hộ tống của thị vệ tránh được một kiếp, nhưng lại nhớ rõ thống khổ khi kịch độc phát tác, cùng với từng chút từng chút đau đớn khi đem kịch độc bức lên gương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301578/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.