Vô Ảnh trừng mắt, có chút kinh ngạc nhìn Hoắc Niệm Hoài, lạnh lùng hừ nói: “Mạc danh kỳ diệu.”
Y ngữ khí đạm mạc như nước, hai tay phụ sau người lại nắm chặt thành quyền, khách lạp vang một tiếng.
Hoắc Niệm Hoài chỉ hướng y cười nhạt, chậm rãi từ trong ngực lấy ra bình sứ đã đánh mất lúc trước, một chút cũng không để ý đến thương tích trên người.”Đây là giải dược của Thất hoàng tử, ngươi cầm cứu hắn đi.”
Vô Ảnh tùy tay tiếp bình sứ, không liếc mắt lấy một lần, lại quan sát thật kĩ Hoắc Niệm Hoài.
Hoắc Niệm Hoài giật mình, lập tức chuyển đầu đi.
Hắn đã trúng một chưởng như vậy, bị thương cũng không tính là nhẹ, trên mặt lại cố tình tươi cười, một bộ cực vui vẻ mà nói: “Ngươi làm xong cọc đại sự này, tất nhiên sẽ nhanh chóng quay về kinh hướng cẩu hoàng đế phục mệnh đi? Ta không trì hoãn ngươi.”
Dứt lời, xoay người bước đi.
Vô Ảnh vẫn đứng tại chỗ, xa xa nhìn theo bóng dáng của hắn, cất cao giọng nói: “Tuy rằng tạm thời giấu diếm được Vương gia, nhưng sớm hay muộn vẫn sẽ bị phát hiện, ngươi hiện tại nên thu liễm một chút, đừng nữa gây chuyện nữa.”
Nghe vậy, Hoắc Niệm Hoài cũng không lên tiếng trả lời, chỉ khoát tay áo, cười ha ha, bước nhanh về phía trước, rất nhanh liền biến mất bên trong rừng cây.
Thời điểm hắn vừa mới bắt đầu thì không nói là cảm giác gì, nhưng sau khi đi một hồi lâu, cước bộ thong thả chậm rãi ngừng lại, tay chống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301575/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.