“Ha ha…… Ha ha ha……”
Hoắc Niệm Hoài ngủ thẳng đến giữa trưa ngày hôm sau mới thức dậy, một bên mặc y phục một bên cười to, gương mặt xinh đẹp hiện lên thần thái bay bổng, nhưng so với ngày thường càng thêm tuấn mỹ vài phần. Tiếng nói của hắn nguyên bản thập phần động lòng người, nhưng bởi vì cười quá lâu mà giờ phút lại nghe được thanh âm khàn khàn, ẩn ẩn lộ ra chút phong tình khác.
Đáng tiếc Vô Ảnh nằm bên cạnh hắn một chút cũng không thưởng thức, hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngươi đã cười suốt một buổi tối, không biết mệt sao?”
Hoắc Niệm Hoài “Ôi”, “Ôi” kêu hai tiếng, tà tà liếc nhìn y, vừa cười vừa nói với: “Đương nhiên mệt chết, chỉ là ta ngừng không được, ha ha.”
Dứt lời, mà ngay cả xiêm y cũng không mặc, loan loan thắt lưng tiếp tục cười to.
Vô Ảnh trừng mắt nhìn, nhẹ nhàng mắng một tiếng”Nhàm chán”, thân thủ đem chăn đá qua một bên, tính toán xoay người xuống giường.
Hoắc Niệm Hoài từ phía sau ôm lấy thắt lưng y, con ngươi đen láy chớp a chớp, cười khanh khách tháo mặt nạ y xuống.
Vô Ảnh mâu sắc trầm xuống, tựa hồ muốn ngăn cản, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, mặc cho Hoắc Niệm Hoài tháo xuống chiếc mặt nạ màu bạc, cầm ở trong tay tùy ý thưởng thức, tiếng cười càng ngày càng vang dội.
Tuy rằng đêm qua đã xem rành mạch, nhưng lúc này nhìn lại, Hoắc Niệm Hoài vẫn kìm lòng không được mà nhìn thẳng Cẩn thận xem xét tường tận gương mặt của Vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301570/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.