Hoắc Niệm Hoài tuy rằng có chút dự cảm, nhưng sau khi nghe hắc y nhân kia nói xong, vẫn rất chấn động. Dù sao lần này cùng hắn xuất môn đều là những sát thủ cực kì lợi hại, cho dù lấy một địch mười cũng chưa chắc sẽ thua, như thế nào có thể dễ dàng bị người ám toán?
Hắn cầm nắm tay, chậm rãi nhăn mi, hỏi: “Truy giết các ngươi là người chung đường? Bộ khoái triều đình, hay là……?”
“Là người của Ảnh môn.”
“Ác.” Hoắc Niệm Hoài sớm liệu đến đáp án này, cho nên biểu tình trên mặt không hề biến hóa, chỉ là nắm tay nắm chặt lại một chút, “Bản lĩnh của đám người Ảnh môn kia ta biết, hẳn là không đến mức bức được các ngươi chật vật như vậy.”
Kẻ từ Ảnh môn bước ra đều là lãnh huyết vô tình, nhưng sát thủ của Lạc Hoa các hắn cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, đánh ngang tay cũng không sai biệt lắm, như thế nào có thể tất cả đều trúng bẩy rập?
Hắc y nhân quỳ trên mặt đất vâng vâng ứng vài tiếng, giương mắt dò xét sắc mặt Hoắc Niệm Hoài, có chút chần chờ nói: “Nếu là đơn đả độc đấu, thuộc hạ đương nhiên sẽ không dễ dàng bị thua, bất quá……”
“Như thế nào?”
Hắc y nhân kia cúi thấp đầu, lại một trận do dự, sau một lúc lâu mới nói: “Đạn tín hiệu Các chủ đặc chế, có hay không từng đưa cho người khác?”
Hoắc Niệm Hoài khẽ run một chút, lập tức hiểu được hắn vì sao hỏi điều này, trong lòng thầm mắng hoang đường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301567/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.