Sắc trời sớm tiếp tục tối sầm.
Hoắc Niệm Hoài sau khi rời khỏi khách điệm, đơn độc đứng trong bóng đêm nặng nề, nhất thời cũng không biết nên đi nơi nào mới tốt. Hắn vừa mới hại một người của Triệu gia, hắn rõ ràng phải nên thật khống khoái, nhưng đáy lòng lại là một mảnh mờ mịt.
Công phu Vô Ảnh cho dù tốt, sau khi trúng kịch độc như vậy, chỉ sợ cũng không sống nổi đi?
Từ nay về sau, trên đời không còn người này nữa.
Không còn người cùng hắn lục đục lẫn nhau, thử thách lẫn nhau.
Không còn người dùng động tác nhẹ nhàng thay hắn búi tóc.
Không còn người……mặt không chút thay đổi hôn lên hai má hắn……
Cáp!
Hoắc Niệm Hoài nghĩ như vậy, cước bộ nhưng lại lảo đảo, không tự chủ được nắm chặt mặt nạ màu bạc trong tay.
Trong lòng ẩn ẩn đau, tựa như bị người dùng lưỡi dao sắc bén từng nhát cắt xuống, đau, cũng không phải quá lợi hại, nhưng trong màn đêm yên tĩnh này, đau đớn kia lại dị thường rõ ràng.
Hiện tại trở về, hẳn là còn kịp đi?
Nhưng cứu người nọ lại như thế nào?
Chẳng lẽ tiếp tục hư tình giả ý?
Chẳng lẽ, tùy ý tên kia nhiễu loạn tâm của mình?
Nửa bên mặt che dưới tóc đen cũng bắt đầu nổi lên đau đớn, nơi từng bị hôn qua trở nên nóng hổi, mơ hồ lưu lại một xúc cảm mề mại.
Hoắc Niệm Hoài trong lòng hung hăng co rút một trận, cuống quít nâng tay che lại nửa bên mặt, nghiêng ngả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301564/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.