Hoắc Niệm Hoài thân hình lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Hắn tuy rằng sớm đoán được Vô Ảnh dữ nhiều lành ít, nhưng trong lòng ít nhiều tồn tại một ý niệm cầu may, thẳng đến sau khi nghe thấy lời nói này của Ngụy Minh Hoa, mới cảm thấy được một trận thiên toàn địa chuyển.
Người kia…… Quả nhiên đã chết?
Rõ ràng là hắn chính tay hạ độc, lại là hắn cố ý bỏ mặc không quan tâm, sao lúc này lại hối hận?
Là tin Vô Ảnh thực tâm sao?
Hay phát hiện, thì ra bản thân cũng nghĩ đến y?
Hoắc Niệm Hoài thở hổn hển, một chốc thanh tỉnh một chốc ngẩn ngơ, cách hồi lâu mới trấn định tâm thần, phát hiện sơ hở trong lời nói của Ngụy Minh Hoa, tê thanh nói: “Tướng mạo người nọ trong khách sạn cùng ta cũng không tương tự, sao ngươi lại nhận thức không được?”
“Di? Nguyên lai người nọ không phải Hoắc công tử ngươi?” Ngụy Minh Hoa lúc này mới hiểu được người trước mắt không phải ác quỷ, bất giác nhẹ nhàng thở ra, nói, “Ta ngày ấy đi đến đã muộn, không kịp ngăn cản bọn họ động thủ, cho nên chưa từng thấy rõ mặt người kia.”
“Thời điểm ngươi đến, hắn đã muốn…… tắt thở sao……” Hoắc Niệm Hoài đứt quãng nói ra những lời này, khuôn mặt dữ tợn đến cực điểm, quả thực cùng quỷ quái không khác biệt.
Dù Ngụy Minh Hoa là một thiếu niên hiệp sĩ, cũng nhịn không được thối lui từng bước, gật đầu đáp: “Phải”
“Như vậy, mặt của hắn……” Hoắc Niệm Hoài tay run lên, cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301562/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.