Không sai, hắn tình nguyện mất đi người duy nhất trên đời này thực tâm đối với hắn, vĩnh viễn lâm vào bên trong khôn cùng tuyệt vọng, cũng không nguyện nhìn thấy bộ dáng hiện giờ của Vô Ảnh.
Bởi vì hắn biết rõ, đối với Vô Ảnh kiêu ngạo tự phụ mà nói, võ công toàn bộ bị phế so với giết y càng thêm thống khổ.
Hoắc Niệm Hoài bên tai vang lên ong ong, tầm mắt dần dần mơ hồ, ngoại trừ người trước mặt, thứ khác cái gì cũng nhìn không thấy.
Vô Ảnh cũng không nhìn hắn.
Sau khi y nói xong câu nói kia, thật giống như vừa hoàn thành nhiệm vụ, một lần nữa quay đầu đi, tay phải mềm rũ buông xuống, tay trái vịn trúc lâu, khập khiễng tiêu sái vào nhà.
Cửa phòng”Phanh” một tiếng đóng lại.
Hoắc Niệm Hoài trong lòng theo đó chấn động, nhất thời chỉ cảm thấy khí lực toàn thân đều tiêu thất, giống như đang ở trong mộng. Cách hồi lâu mới hồi phục tinh thần, vội vàng đuổi theo.
Cửa phòng kia thật sự đơn sơ, nhẹ nhàng đẩy liền mở.
Hoắc Niệm Hoài phóng nhãn nhìn lại, chỉ thấy bên trong địa phương chật hẹp, chỉ xếp một cái cái bàn cùn một cái giường gỗ, ánh sáng trong phòng lại rất u ám, một mảnh hôn ám cực kì dọa người.
Vô Ảnh như bóng ma an vị tại đây, nghiêng đầu nhìn hắn, vừa không động khí cũng không tức giận, lạnh lùng hỏi;”Hoắc công tử tiến tới làm cái gì? Không sợ lại bị ta hại sao?”
Hoắc Niệm Hoài nghẹn một chút, nhất thời nói không ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301560/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.