Dứt lời, một cước đem Triệu Vĩnh Yên đá trở về, sau đó ống tay áo vung lên, đảo mắt liền rời khỏi Hoàng cung.
Sau nửa canh giờ, Vô Ảnh thuận lợi trong một khách *** của kinh thành tìm được Hoắc Niệm Hoài.
Lúc đó sắc trời vẫn còn tối, trong phòng ngọn nến nửa cháy nửa tắt, Hoắc Niệm Hoài dưới ánh nến mỏng manh tự châm tự ẩm, trên mặt là biểu tình nhất phái thản nhiên mà tự tại, cho dù nhìn thấy Vô Ảnh từ cửa sổ nhảy vào, cũng chỉ nhợt nhạt cười.
“Đến?”
Vô Ảnh hai tay ôm cánh tay, lạnh lùng nhìn hắn, đạo: “Ngươi hôm nay nháo ra chuyện cũng không nhỏ.”
“Cáp, bất quá ở trong Hoàng cung đi dạo một vòng mà thôi, rốt cục có gì a? Yên tâm, thời điểm ta ám sát Hoàng đế cố ý che mặt, không ai biết Hoắc Niệm Hoài đã chết mà sống lại. Về phần Thất hoàng tử thôi…… Nói vậy cũng sẽ không thừa nhận cùng nghịch tặc như ta có giao tình.”
“Hồ nháo!” Vô Ảnh cầm nắm tay, từng bước tiêu sái đến bên cạnh bàn, đáy mắt ẩn ẩn có tức giận bốc lên.
Hoắc Niệm Hoài lại không chút nào sợ y, ngược lại thân thủ kéo một cái, đem Vô Ảnh kéo đến bên cạnh ngồi xuống, cười dài nói: “Đến, bồi ta uống rượu.”
Hắn ngày thường tuy rằng thái độ bất cần, cũng tuyệt đối sẽ không cười đến vui vẻ như vậy, hiển nhiên sau khi đi trong Hoàng cung nháo quá một hồi, tâm tình tuyệt đối tốt lên.
Vô Ảnh ngưng mắt nhìn chăm chú vào hắn, trầm giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301550/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.