Đường Tiểu Hi mệt mỏi rã rời trở về phòng kí túc của mình, trên mặt vẫn chưa thể hồi phục trở lại biểu cảm bình thường, tròng mắt run rẩy sợ hãi, miệng mím chặt không phát ra chút âm thanh. Bạn cùng phòng cũng không phải kẻ tai điếc, vừa rồi nghe ngóng được chuyện đáng sợ mà Tiểu Hi vừa trải qua, người nào người nấy cũng đều thầm mừng thay cho cô mạng lớn. Vừa nhìn thấy Đường Tiểu Hi trở về thì người trong phòng đã lập tức kéo nhau đến hỏi thăm, còn giúp cô lấy quần áo để thay ra.
Đường Tiểu Hi mặc dù tinh thần đang chấn kinh trầm trọng, lúc này cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Cô đưa tay nhận lấy khăn bông mềm mại dùng để lau đầu, nhỏ giọng cảm ơn mọi người.
" Tiểu Hi, ban nãy thứ kia gớm ghiếc như vậy, làm thế nào mà cô vẫn dám lại gần nó? Không lẽ là bị thứ đó thôi miên sao?"
Lục Hạ Miên cùng phòng với Đường Tiểu Hi, cũng chính là người đã thắt bím tóc cho Tiểu Hi. Lúc này Hạ Miên không giấu nổi tò mò, nhỏ giọng hỏi han. Đường Tiểu Hi cũng không suy nghĩ gì nhiều, khẽ gật đầu một cái, sau khi trấn an được một lúc thì giọng của cô cũng bớt run hơn.
"Có lẽ là như vậy.. Lúc đó tôi vừa mới từ trường học trở về, đến cổng kí túc thì đột nhiên gặp thứ kia. Nó dùng ảo giác khiến cho tôi nhìn thấy khuôn mặt của cô gái vừa tử vong ở nhà kho."
Đường Tiểu Hi trên tay cầm một cốc nước lạnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nham-mat-lai-dung-lui-ba-buoc/2683842/quyen-2-chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.