Bạch Nhiễm tiện tay kẹp mấy tấm ảnh nhỏ vào một trang sách rồi đặt ngay ngắn lên kệ. Cô thay trang phục thể thao rồi nhanh chóng rời khỏi nhà, từ chung cư đi bộ đến sân bóng rổ cũng chỉ mất chưa đầy hai mươi phút. Khi đến nơi, cô thấy Đông Thúc đã có mặt, anh ấy đang ngồi ở ghế chờ cô, trên tay còn cầm theo trái bóng rổ.
Nhìn thấy "anh bạn" tri kỷ, Đông Thúc liền nén quả bóng rổ về phía cô, Bạch Nhiễm dễ dàng chụp lấy, cô chuyên nghiệp đập bóng xuống mặt đất, hai người họ vẫn luôn tự nhiên với nhau như thế vì đã quá quen thuộc.
- Có chuyện gì mà cậu hẹn mình gấp vậy?
Đông Thúc đứng dậy, trên môi nở nụ cười nhẹ:
- Đột nhiên mình muốn chơi bóng rổ với cậu thôi. Hơn nữa cả tháng nay chúng ta vẫn chưa gặp nhau.
Bạch Nhiễm khẽ mỉm cười, cô bước đến gần Đông Thúc, ánh mắt có chút trêu đùa:
- Đừng nói là cậu nhớ mình đấy?
Đông Thúc liền vỗ vào vai của cô, anh ấy dùng lực hơi mạnh vì lúc nào cũng nghĩ rằng Bạch Nhiễm là cậu bạn mạnh mẽ, xém chút cô đã không chịu được mà chau mày vì đau.
- Mình chỉ sợ cậu nhớ mình thôi.
Nghe lời tự luyến của Đông Thúc, cô chỉ biết lắc đầu. Bạch Nhiễm đứng vào vị trí rồi cất lời:
- Bắt đầu thôi.
Cô liên tục đập dẫn bóng trên đất, thao tác vô cùng nhuần nhuyễn, Đông Thúc cũng di chuyển đến trước mặt cô. Chỉ vài bước chạy và những cú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nham-mat-cham-moi-anh/2679656/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.