“Bạch Khê mở cửa.” Tiết Hách không nhận được câu trả lời như trong dự liệu. Hắn cau mày, gõ cửa lần thứ hai.
Tiếng gõ ầm ầm tựa như tiếng tim đập, cố chấp nện liên tục vào tai Bạch Khê.
Cậu đứng phía sau cửa.
Bạch Khê đã không còn nhớ được đây là lần thứ mấy mình đối mặt với tình huống như vậy: Cậu đóng cửa lại, bản thân ở bên trong, thế giới ở bên ngoài.
“Tôi biết cậu ở nhà.” Âm thanh ẩn nhẫn của Tiết Hách truyền đến, giống như hắn đang ẩn nhẫn một cơn tức giận nào đó, tuy rằng bản thân hắn không hiểu vì sao mình lại tức giận.
“Tôi không hiểu tại sao cậu luôn giam mình trong nhà, đã vậy còn không tiếp xúc với ai và cũng không muốn tin tưởng người khác.”
“Tiếng nói của anh ta có chút run rẩy.” Bạch Khê nghĩ thế, cậu chậm rãi cúi đầu xuống, nắm đấm trong tay xiết chặt.”Cái gì anh ta cũng không hiểu.”
“Con mẹ nó, tôi không phải là thần tiên! Tôi không biết cậu lúc gần lúc xa như vậy là có ý gì! Tôi vẫn cho rằng… Ít nhất, ở trên thế giới này, cậu vẫn còn có thể mở ra một chút khe hở cho tôi… Ít nhất, tôi có thể gần cậu hơn một chút.” Tiếng gõ cửa vẫn cứ tiếp tục, nhưng lại chậm dần hơn so với trước, dường như người gõ đã không còn khí lực: “Bạch Khê, cậu có thể nói với tôi một câu vào đi được hay không?”
Lúc đó, Bạch Khê gần như muốn đi mở cửa. Nhưng bỗng nhiên, cậu lại nhớ về bản thân của mình khi xưa, những điều độc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-van-truyen-thieu-nu-va-vi-bien-tap-on-nhu/102319/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.