Bình thường, Bạch Khê vẫn duy trì thói quen tốt đẹp của trạch nam, không thể ra khỏi cửa liền không ra khỏi cửa.
Sau khi Bạch Khê giao bản thảo, Tiết Hách cũng không tới đây nữa.
Nhưng mà dạo này, bọn họ trò chuyện rất nhiều lần trên mạng, đương nhiên, chủ yếu là Tiết Hách đặt câu hỏi, còn cậu chỉ trả lời một hai chữ mà thôi.
Ngoài ra, tất cả dường như không có gì thay đổi.
Cậu nhàm chán mở taobao lên, chuẩn bị mua chút sách.
Cậu tự mình chọn vài cuốn, sau đó xác nhận giao dịch. Lúc chờ đối phương trả lời, điện thoại di động để trên bàn không biết đã rung lên đến lần thứ mấy.
Cậu nhìn cuộc gọi tới, trầm mặc hồi lâu, đợi đến lúc cuộc gọi từ bên kia bị cắt đứt lần nữa, cậu mới nhắn tin trả lời.
[ Chuyện gì? ]
Chỉ chốc lát sau, Tiết Hách bên kia cũng nhanh chóng trả lời lại:
[ Tôi đi mua đồ ăn, thuận tiện hỏi cậu có muốn ăn chút gì không? ]
Bạch Khê cau mày:
[ Không cần ]
Bên kia chậm rì rì mà trả lời:
[ Bữa cơm lần trước ăn ngon không? ]
Đã đến giờ ăn trưa, Bạch Khê mơ hồ có chút đói bụng. Cậu chuẩn bị đi lấy mì ăn, kết quả còn chưa để điện thoại xuống, bên kia lại hỏi:
[ Hôm nay tôi nấu ăn ở nhà cậu nhé? ]
Trong đầu Bạch Khê không tự chủ thấy bàn ăn lạnh lẽo lúc trước rơi mất, bữa cơm mỹ vị hiện ra. Xoắn xuýt nửa ngày, yên lặng trả lời một chữ
[ Ừ ]
Lúc Tiết Hách tiến vào, hai tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-van-truyen-thieu-nu-va-vi-bien-tap-on-nhu/102312/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.