Công việc chụp hình bắt đầu lúc mặt trời mọc, những nhân viên công tác khác nửa đêm mới đến, nghỉ ngơi mấy tiếng đã bắt đầu làm việc. Hơn nữa chụp ngoại cảnh giống như này, vì tiết kiệm chi phí, thường thường một người kiêm nhiều việc, nhưng chỉ cần Mục Duy chỉ dẫn một cái, tất cả mọi người đều di chuyển đâu vào đấy, phần lớn thời gian mọi người đều không cần nói chuyện cũng có thể điều chỉnh theo yêu cầu của Mục Duy, ngẫu nhiên tạm dừng hơn phân nửa là do bị… ‘cảnh đẹp’ mê hoặc.
Tần Chi Tu trong màn ảnh có thể làm các cô gái trong thiên hạ đố kị, da thịt trắng trẻo, lông mi đậm nhạt vừa phải, đôi mắt trắng đen xinh đẹp động lòng người, chiếc mũi cao thẳng, mũi không rộng lại mượt mà nhu hoà, đôi môi hồng phấn khéo léo như con gái, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, nhưng chiếc cằm lại có độ cong gợi cảm thuộc về nam nhân… Từ xưa có mỹ nam là Phan An, nhưng nam nhân như thế nào mới có thể gọi là đẹp, đẹp mà không yếu đuối, nhìn thấy Tần Chi Tu, đại khái đã tìm được đáp án.
Xuyên thấu qua máy chụp ảnh chống lại hai tròng mắt trong suốt sáng ngời của Tần Chi Tu, Hà Nhạc Nhạc giống như đã quên phải bấm nút chụp.
“Được rồi, tốt, bây giờ là thời gian phúc lợi.” Mục Duy để máy ảnh xuống, cười nói.
Khi nhân viên công tác tiến lên giúp Tần Chi Tu thay quần áo, Mục Duy đi đến bên cạnh Hà Nhạc Nhạc, nhìn thành quả cô chụp được.
“Buổi sáng chuẩn bị cho Tần tiểu tử đồ tốt để chống nắng nha. Nếu đem hắn phơi nắng đến đen thui, Quý Tiết nhất định sẽ giết người.”
Hà Nhạc Nhạc hơi hơi cúi đầu, cuối cùng mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-tro-cuc-pham/1532916/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.