Lần đầu tiên Ngôn Phỉ gặp mặt Thịnh Tích là vào năm hắn mười tuổi, hắn nắm tay ông nội, ngửa đầu nhìn Thịnh Tích đang ngồi trên xa lăn, hắn cảm thấy anh thật là xinh đẹp.
Lúc đó, ông nội bảo hắn gọi Thịnh Tích là “anh dâu”, nhưng hắn không gọi, tên anh trai kia của hắn hoàn toàn không xứng với Thịnh Tích.
Thịnh Tích tốt đẹp như vậy, Ngôn Phỉ chưa bao giờ biết trên thế giới này sẽ có người tốt đẹp đến vậy, Thịnh Tích giống như tia nắng đầu tiên của bình minh, chiếu thẳng vào trái tim hắn.
Khi đó ông nội ngại ngùng cười với Thịnh Tích, nói đứa bé còn nhỏ nên không hiểu chuyện.
Thịnh Tích nói không sao, sau đó đưa tay xoa đầu hắn, mỉm cười dịu dàng.
Ánh mắt hắn chợt đờ đẫn, bất giác cọ nhẹ má trong lòng bàn tay Thịnh Tích, đây là hành động làm nũng mà ngay cả trước mặt mẹ hắn hắn cũng chưa từng làm, khiến ông nội đứng bên cạnh vô cùng kinh ngạc.
Tuy hai chân Thịnh Tích bị thương, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, nhưng anh giống như một thiên thần bị gãy cánh, trên người mang theo một cảm giác mong manh khó tả, thoạt nhìn có thể dễ dàng tan vỡ, nhưng cũng mang vẻ ngoan cường đến mức không gì có thể đánh gục anh.
Ngôn Phỉ không khỏi cẩn thận tiếp cận Thịnh Tích từng chút một, mang theo niềm khao khát hướng tới, Thịnh Tích cũng không khiến hắn thấy thất vọng, tính cách của Thịnh Tích cũng tốt đẹp giống như trong tưởng tượng của hắn, Thịnh Tích dịu dàng chấp nhận sự tồn tại của hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-ho-thang-co-7-o/5296254/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.