Tạ Nhĩ Nhĩ vừa uốn éo cơ thể theo điệu nhạc, vừa sáp gần vào vào tai Thang Thất Viên nói nhỏ: “Alpha này được đấy, dáng ngon, gương mặt cũng khá ổn, thầy mau tích cực chủ động một chút đi.”
Lần đầu tiên Thang Thất Viên đến chỗ này, cậu nhìn đám đông chen chúc xung quanh, căng thẳng đến mức không biết tay chân nên để ở đâu, cậu không ngờ Tạ Nhĩ Nhĩ lại trực tiếp dẫn cậu đến đây.
Cậu bối rối ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta đang mỉm cười với cậu, ánh mắt vô cùng nóng bỏng, hơn nữa càng lúc càng tiến lại gần.
Thang Thất Viên vội vàng cúi đầu, lùi lại một bước, nhìn Tạ Nhĩ Nhĩ ra sức lắc đầu, “Không, không cần đâu.”
Tạ Nhĩ Nhĩ nghe thấy câu trả lời của cậu, không nhịn được nhíu mày, “Thầy cứ không tích cực cũng không chủ động như thế này, thì đến bao giờ mới tìm được Alpha đây?”
Nói xong, ánh mắt cậu ta đảo qua đảo lại, đột nhiên nhếch môi, đưa tay đẩy Thang Thất Viên về phía Alpha đối diện, “Để tôi giúp thầy.”
Thang Thất Viên bị cậu ta đẩy một cách bất ngờ, lảo đảo một chút, hoảng sợ kêu lên, cơ thể vô tình lao về phía Alpha đối diện.
Ánh mắt Alpha sáng rực, thong thả giang tay ra.
Một Omega xinh đẹp như vậy tự nguyện lao vào, đương nhiên anh ta cực kỳ vui vẻ, đúng lúc anh ta chuẩn bị đón nhận Omega xinh đẹp, dịu dàng ấm áp kia, đột nhiên có một bàn tay chặn ở giữa hai người.
Anh ta không vui ngẩng đầu lên, nhìn tên đầu sỏ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-ho-thang-co-7-o/5296249/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.