Edit: Lavender - Blue
Tư Đồ Đạt Viễn trừng lại cô: "Không phải tiểu quỷ cũng không phải lời tiểu quỷ nên nói. Cô mới bây lớn? Quản chuyện của người lớn làm gì?"
Bởi vì thật sự anh không biết nên trả lời câu hỏi của cô thế nào, cho nên mới nói sang chuyện khác.
Từ xa Tư Đồ Đạt Viễn nhìn cô một vòng, ánh mắt nhìn lại mặt của cô: "Tiểu quỷ. Bây giờ cô sẽ không có chuyện gì chứ?"
Không có việc gì? Cô có thể có chuyện gì? Cô gái nhỏ ngẩng đầu lên. Nhìn ah, lắc đầu một cái.
Tư Đồ Đạt Viễn yên tâm gật đầu: "Không có việc gì là tốt.Cô đã không sao. Bây giờ mời cô đi cho."
Chỗ anh không phải chỗ chứa chấp. Không có nghĩa vụ chứa chấp cô. Huống chi, cô làm gián đoạn chuyện tốt của anh, Tư Đồ Đạt Viễn nghĩ tới đây, cũng có chút giận dễ sợ.
Anh rất chú trọng riêng tư cá nhân, cho dù mang bạn gái về. Nhưng cũng tuyệt đối không cho các cô ở lại qua đêm, mặc kệ đêm khuya. Anh cũng đưa họ về nhà. Đây là thói quen của anh.
Cô gái nhỏ này, nếu như không phải gặp ngày hôm qua. Anh cũng không để ý đến cô. Chớ đừng nói đến việc mang cô về nhà.
Vương Tư Thơ nghe được Tư Đồ Đạt Viễn nói như vậy, vô cùng vui vẻ. Ý là ở lại sẽ có thể tiếp tục? Nên cô ngồi xuống ghế sofa, chờ tiểu quỷ đó rời đi.
"Tôi bảo cô đi đi cô không nghe sao?" Tư Đồ Đạt Viễn phát hiện cô không hề cử động, lần nữa lên tiếng đuổi người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-co-ho-ly-tinh-yeu-nghiet/98050/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.