Edit: Lavender - Blue
“Thế nào? Không thể được sao?” Lữ Vi nghĩ đến mình có một đứa con trai rất đáng thất vọng như vậy rất tức giận: “Con ngày ngày ở bên ngoài có thời gian chăm sóc cho những cô gái không đứng đắn. Còn ở bên cạnh bà già như tôi cũng không được sao?”
“Được. Được.” Tư Đồ Đạt Viễn và Tư Đồ Nghị như nhau, sợ nhất chính là Lữ Vi. Chỉ là ——
“Mẹ. Mẹ cũng thiệt là. Muốn con về nhà thì nói rõ đi. Không cần phải nhắc tới ngày lễ tết gì. Như vậy thật không tốt” Còn nói cái gì tết quỷ, ngất. Mặc dù anh không sợ, chẳng lẽ mẹ không biết nhà bọn họ ở trên nửa chừng núi sao?
“Hừ.” Lữ Vi cũng trợn mắt nhìn anh một cái: “Nói rõ? Nếu như tôi nói rõ bảo anh về nhà, anh sẽ về sao? Đừng tưởng rằng tôi không biết. Gần đây con và cô Ny gì đó quen nhau. Mẹ cho con biết. Mẹ sẽ không cho phép loại phụ nữ đó vào cửa nhà tư Đồ.”
Nhìn dáng vẻ cũng biết không phải là loại tốt gì.
“Mẹ.” Thật là đủ rồi. Đây cũng chính là một trong những lý do tại sao Tư Đồ Đạt Viễn không muốn về nhà. Mỗi lần chỉ cần anh về nhà một lần, Mẹ Lữ Vi lại nắm cuộc sống riêng tư của anh không buông. Lời kế tiếp,bà không nói, anh cũng biết bà muốn nói cái gì.
“Tuổi của con không còn nhỏ. Con có thể ổn định cuộc sống không hả? Con muốn yêu đương, mẹ cũng không ngăn cản. Con tìm cho mẹ một cô gái nhà khá giả. Kết hôn sinh con.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-co-ho-ly-tinh-yeu-nghiet/98042/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.