Editor: Sam Sam - DĐ LQĐ
“Vị này. Xin chú ý lời nói của anh. Không thể để cho đứa bé ngây thơ đáng yêu thế này bị tổn thương được. Bây giờ, mời anh đưa con của anh về nhà.”
“Tôi nói, thật sự không phải là con gái của tôi mà.” Tư Đồ Đạt Viễn sống 28 năm, chưa từng cảm thấy bất lực như vậy.
“Được, vậy anh đưa chứng cứ cho tôi.” Cảnh sát mặc kệ. Bọn họ chỉ chú trọng chứng cứ.
“Chứng cứ?” Tư Đồ Đạt Viễn tức chết, “Chuyện như vậy mà còn phải có chứng cứ sao? Tôi trẻ thế này, tại sao con gái lại lớn như thế?”
Có phải vị cảnh sát này không có đầu óc hay không?
“Được rồi.” Cảnh sát trừng mắt liếc anh một cái, hiện tại chuyện con riêng cũng không còn xa lạ gì nữa. Chỉ là có ít người càng có tiền thì càng sợ người khác biết quá khứ của mình. Nhìn người đàn ông kia mặt đồ hàng hiệu, vị cảnh sát này cũng biết nhất định là loại người như vậy. Thật là quá đáng mà.
Ôi chao ôi, đứa trẻ này thật đáng thương. Có một người cha như vậy.
“Sinh hay không sinh, chuyện như vậy không phải nói là được, tôi cần có chứng cứ chính xác. Hiện tại cô bé này nói là con của anh, nhất định anh phải đưa cô bé về nhà. Nếu không sẽ phạm tội ruồng bỏ.”
“Tội ruồng bỏ?” Tư Đồ Đạt Viễn không phải muốn thét chói tai nữa, mà là muốn giết người. Mình ruồng bỏ ai? Ruồng bỏ sao? Thật là…
“Nếu không có, vậy thì cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-co-ho-ly-tinh-yeu-nghiet/1952946/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.