Sợ.
Làm sao có thể không sợ đây?
Hắn cũng không phải trời sinh thần kinh thô, cũng chưa từng trải qua loại sự tình này, đương nhiên sẽ có chút lo lắng.
Thế nhưng đi bệnh viện…Vẫn là có chút hoảng sợ, mặc dù sẽ không bị trở thành chuột bạch nhỏ nghiên cứu, nói không chừng cũng tránh không được ánh mắt khác thường của người khác.
Bất quá chuyện này… Nếu đặt người khác vào ai cũng sẽ cảm thấy kinh ngạc.
“Được rồi, tôi suy nghĩ một chút, chờ khi tôi từ chức sẽ dành ra một chút thời gian để đi khám.” Cố Dương thỏa hiệp mầ trả lời một câu.
Dù sao Lâm Mục cũng là lo lắng cho hắn.
Hắn tuy rằng sợ xấu hổ, có thể chuyện này nếu không suy xét mặc kệ nó như vậy cũng rất phiền, vạn nhất có chuyện gì xảy ra, hắn lại không có kinh nghiệm cũng không có tiền lệ, thật sự là nguy hiểm a.
Nghe được chính miệng Cố Dương nói, dự định đi bệnh viện, Lâm Mục cũng thở phào nhẹ nhõm, nói bổ sung tiếp: “Đến lúc đó tôi đi cùng cậu, đây còn có thể làm tài xế cho cậu.”
Cố Dương sửng sốt một chút, sau đó cười cười, biết Lâm Mục đây là sợ chính hắn vội vàng đi, còn phải ứng phó với ánh mắt khác thường của người khác, bất quá…
“Ngươi đi để làm gì nha, không sợ người khác nhìn ngươi a?” Cố Dương thuận miệng hỏi.
“Người khác muốn xem cũng là xem cậu a, tôi chỉ là làm nền.” Lâm Mục đáp nhanh chóng, sau đó liền tấm tắc hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-co-bau-roi/2177492/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.