Ánh sáng bạc nổ tung trên đỉnh đầu bọn họ, chiếu sáng cả chiến trường, bông tuyết khẽ tung vẩy khắp, tiếng vó ngựa nặng nề vù vù lăn qua mặt đất.
Đàm Ma La Già ôm chặt Dao Anh, càng ôm càng chặt, lực mạnh như muốn nhào nặn nàng vào trong cơ thể.
Tướng lĩnh, binh sĩ, dân chúng, tăng nhân ngơ ngác nhìn Phật Tử của họ ôm công chúa Hán vào lòng, thần sắc còn muốn kinh hãi hơn so với thiên tượng kỳ dị như cơn giận của Thần Phật mới vừa thấy.
Sấm rền trận trận.
Gió đêm cuốn lấy ý lạnh xoáy tròn mà qua, quân kỳ phần phật bay lên, tiếng xé gió chỗ này nhào lên bên kia rơi xuống.
Đàm Ma La Già đã tỉnh táo lại, buông Dao Anh, ấn nàng vào trong ngực, thúc ngựa quay người.
Hai thân binh bộ khúc* lập tức đuổi theo, trên đầu thành, Tất Sa chỉ huy binh sĩ bắn tên vào thiết kỵ đuổi tới, ngăn cản chúng tới gần.
*tư binh, gia binh thời Nam Bắc triều thời Ngụy Tấn
Vài trăm người cấp tốc rút lui vào trong thành.
Duyên Giác bu lại, mặt đỏ ửng, ấp úng mãi, không biết nên nói gì.
Đàm Ma La Già tung người xuống ngựa, xoay người, trước cái nhìn chằm chằm của vạn người, duỗi ra hai tay đến Dao Anh.
Gió đêm thổi qua, phất phơ cà sa chàng.
Dao Anh giật mình.
Chung quanh tiếng xuýt xoa kinh ngạc, dân chúng đứng xa xa một bên, xì xào bàn tán.
Đàm Ma La Già bình thản ung dung, vịn eo Dao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-minh-thien-ly/3443298/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.