Chương 40: Tại sao mình lại không thể trở thành người đó nhỉ?"-
Nửa người Giang Vọng dựa vào mép bàn, ánh mắt dừng lại trên dòng chữ "Thích Thịnh Ý" vài giây.
Vớ vẩn.
Anh bật cười tắt điện thoại, chẳng qua là người quen cho nên anh không tránh khỏi việc quan tâm đến cô nhiều hơn một chút, vậy mà lại bảo là thích?
Ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Thịnh Ý vẫn đứng ở cửa chờ anh trả lời.
Khi ra khỏi nhà sáng nay, tóc cô vẫn chưa khô hẳn. Vì vội đi, cô không sấy thêm mà để tóc xõa xuống, không búi lên như mọi khi.
Mái tóc mềm mượt, hơi xoăn tự nhiên.
Cô tiện tay kẹp phần tóc bên phải ra sau tai.
Cô sở hữu nhan sắc Á Đông truyền thống, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh nhân, sống mũi không quá cao nhưng thanh tú, nhỏ nhắn. Đầu mũi có một nốt ruồi nhỏ, cô không che lại bằng kem che khuyết điểm. Mỗi khi cô nói chuyện, nốt ruồi ấy lại lấp lánh trước mắt mọi người.
Có chút đáng yêu.
Có lẽ vì đợi quá lâu nên có chút mất kiên nhẫn, tư thế đứng của cô so với lúc nãy đã thoải mái hơn. Thậm chí còn bắt đầu liếc mắt sang hai bên, có lẽ là đang muốn tìm một chỗ ngồi.
Nhưng trước khi cô tìm được chỗ, Giang Vọng đột nhiên bước tới chỗ cô.
Trên người anh thoang thoảng mùi thuốc lá và nước hoa, hai mùi hương đều không nồng nặc, hòa quyện vào nhau như một nén nhang được đốt trong nhà sau đêm tuyết rơi mùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-lac/3482792/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.