Chương 38: Cậu bị bệnh rồi phải không?-
Vừa nói xong, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng "bốp", ngay sau đó phòng khách chìm vào một mảng tối đen.
Giang Vọng thu tay lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, tựa như hành động vừa rồi chỉ đơn giản là để tắt đèn.
Cửa phòng ngủ vẫn mở hé ra một khe hở, ánh đèn ấm áp bên trong tràn ra ngoài, Thịnh Ý nương theo ánh đèn nhìn Giang Vọng lại chẳng thể nhìn ra được điều gì.
Anh cúi đầu, khóe môi dường như cũng cong lên một chút. "Tôi cũng không cho là thật." Giọng anh lười biếng, mang theo ý cười, "Tôi biết, cậu có người mình thích."
Anh nói câu này đột ngột, Thịnh Ý có hơi bất ngờ đang định hỏi thêm nhưng người đàn ông đã đi dép lê, nằm ngửa ra ghế sofa kéo chăn qua đầu, giọng nói mơ hồ truyền đến: "Đã muộn rồi, ngủ đi."
Thịnh Ý chậm rãi "ừm" một tiếng, mãi đến khi bước vào phòng ngủ, cô mới nhận ra mình vừa bỏ lỡ thời cơ giải thích tốt nhất. Bây giờ xông ra hỏi anh có thích ai hay không, có vẻ có hơi kỳ lạ.
Cô hơi bực mình thở dài một tiếng. Cô ngủ một giấc khá lâu, đến khi tỉnh dậy đã hơn mười giờ sáng.
Đêm qua mưa to như vậy, ban ngày trời lại bất ngờ có nắng, ánh sáng chói chang xuyên qua cửa sổ chiếu vào, Thịnh Ý hơi khó chịu nheo mắt lại.
Sau khi đôi mắt dần thích nghi với ánh sáng, cô mở mắt ra lần nữa. Tối qua vì quá vội vàng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-lac/3482790/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.