Gió đêm thấm lạnh mà yên tĩnh, sau khi Thịnh Ý nói xong, giữa hai người đột nhiên trở nên yên tĩnh. Mãi một lúc lâu, Trần Tĩnh Nhiễm mới khe khẽ thở dài.
Bà không có thói quen an ủi người khác, nghĩ mãi cũng không tìm ra nổi một lời an ủi, cuối cùng chỉ có thể nói: "Bất kể thế nào, hãy cứ nghe theo con tim của chính mình. Cháu không cần phải cưỡng ép bản thân không thích cậu ấy nữa, cũng không cần phải kiên trì với tình cảm mình, cứ để nó thuận theo tự nhiên là được."
Về đến nhà, trời cũng đã tối muộn, Thịnh Ý rửa mặt xong xuôi, cô ngồi vào bàn luyện tập phác thảo một lúc. Vừa vẽ được đầy hai trang giấy thì điện thoại đặt trên bàn bỗng dưng đổ chuông.
Thịnh Ý liếc về phía màn hình điện thoại, là Ôn Cảnh gọi tới.
Từ sau lần đó, Ôn Cảnh chỉ gọi cho cô đúng một lần nhưng lần đó cũng chỉ nói được mấy câu thì anh bị gọi đi tập hợp.
Thịnh Ý khép lại tập vẽ, bấm nghe cuộc gọi đến.
Có lẽ bên anh vừa kết thúc huấn luyện, âm thanh bên kia vô cùng ồn ào.
Thịnh Ý quay đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, đã sắp đến mười hai giờ rồi.
Ôn Cảnh giống như có hơi kinh ngạc: "Anh còn tưởng em ngủ rồi đấy."
Thịnh ý nói: "Tưởng em ngủ mà sao giờ này vẫn còn gọi điện đến?"
Ôn Cảnh bật cười: "Anh đang thử chút vận may, chẳng nhẽ lại không được?"
Bọn họ trước đây rất thích ba hoa lắm lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-lac/3355322/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.