“Tuy ông ấy chỉ là thúc phụ của ta, nhưng dù sao cũng có ơn dưỡng dục, ta không thể nhìn cảnh ngộ của ông ấy mà coi như không thấy được.” Tiết Thừa Viễn nhớ lại thời điểm gặp lại Bộc Dương Lịch Uyên, có chút không đành lòng. Đối với thúc phụ, không hiểu sao lúc nào y cũng có gần gũi quen thuộc. Cảm giác đó từ khi còn nhỏ, lần đầu tiên gặp mặt đã tự nhiên có, không thể giấu đi.
Tiết Thừa Viễn nhìn thấy sự đau lòng trong mắt Công Lương Phi Tuân nhưng vẫn cố nén cảm xúc, đi thẳng ra ngoài.
Công Lương Phi Tuân vươn tay tóm lấy khuỷu tay của Tiết Thừa Viễn. Với kiêu ngạo của mình cùng tình cảm chân thành của bản thân, hắn không muốn nói lời cầu xin Tiết Thừa Viễn ở lại, càng không muốn vì chuyện thả trọng phạm mà đôi co với y. Chuyện này tuy là lớn nhưng chưa quan trọng đến mức để Công Lương Phi Tuân trao đổi tình cảm của mình.
Hắn chỉ giận, giận vì bị Tiết Thừa Viễn bất ngờ phản bội, một mình tính toán lên kế hoạch hết thảy, mà hắn lại chỉ như một người ngoài cuộc. Càng giận y sao có thể tàn nhẫn quyết tuyệt lựa chọn rời bỏ mình.
Tiết Thừa Viễn cũng biết có lẽ đây là lần duy nhất Công Lương Phi Tuân giữ y, nhưng y không thể ở lại.
Ngay khoảnh khắc Tiết Thừa Viễn thoát khỏi bàn tay của Công Lương Phi Tuân, Công Lương Phi Tuân tựa như nghe thấy tiếng vỡ vụn của trái tim mình.
Sự tàn nhẫn này sao có thể chân thật đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-nhu-si/2119340/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.