Năm mới đến gần, lại thêm hai đợt tuyết lớn. Ngày hôm nay trời cũng trong xanh, sáng sớm Tiểu Đặng Tử đã dẫn mấy thái giám trong cung quét hết tuyết trong sân.
Thẩm Ngọc Quân thấy ngoài trời ngập nắng, nhìn có cảm giác ấm áp. Nàng không đợi ở trong phòng được nữa, dẫn Trúc Vân và Trúc Vũ chuẩn bị ra ngoài đi dạo một vòng.
An Tích hiên của Huyên Nhược các, Liễu Tuệ sau khi lại tiễn thêm một nhóm phi tần đến thăm hỏi, ngồi trên tháp đến xuất thần, khóe miệng thỉnh thoảng hiện lên chút ý cười, nhưng ý cười đó không có chút độ ấm nào.
"Tiểu chủ, nô tỳ đã tiễn hết mấy vị kia đi." Đại cung nữ hồi môn Bạch Mai của Liễu Tuệ vào phòng báo lại.
"Cực cho ngươi rồi," Liễu Tuệ cầm tay Bạch Mai đang đặt trên eo: "Lần này làm không tồi!"
"Mạng của nô tỳ là do tiểu chủ cho, cũng chính là của tiểu chủ, tiểu chủ đừng nói những lời như vậy."
"Hiện tại ta đã là Uyển nghi, cuộc sống sau này sẽ tốt hơn một chút." Lần này tuy Liễu Tuệ không còn con, nhưng mỗi khi nghĩ đến phân vị của mình thì cảm thấy thư thái không ít. Trong hậu cung này, nàng có thể quỳ ít đi vài người, hơn nữa trải qua chuyện này, Hoàng thượng hẳn là có chút hổ thẹn với nàng, dù sao con nàng không còn, đây mới là quan trọng nhất.
"Tiểu chủ, nô tỳ đỡ người vào phòng trong nằm nghỉ ngơi, lần này thân thể người bị tổn thương nghiêm trọng, vẫn nên chú tâm điều dưỡng."
"Cũng được." Liễu Tuệ cúi đầu, khẽ vô cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyen-tac-bao-menh-cua-sung-phi/1516130/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.