Chỉ chốc lát sau cả Thiêm Hi lâu đều biết đêm nay Hoàng thượng đến, tay chân lập tức trở nên nhanh nhẹn, dù sao cũng đã mấy ngày Hoàng thượng không tới, gần đây không phải Hoàng thượng lâm hạnh người mới sao, trong lòng mọi người đều luôn cảm thấy không yên.
"Tiểu chủ, hôm nay người vẫn giống như cũ sao?" Đông Mai tỏ ra không hiểu, Hoàng thượng muốn đến, tiểu chủ nhà mình sao không có chút chú tâm nào hết vậy?
"Ừm, sao vậy?" Thẩm Ngọc Quân hiểu ý của Đông Mai, nàng cười nói: "Buổi tối phải nghỉ ngơi, còn trang điểm làm gì, tối lửa tắt đèn không ai nhìn thấy, hơn nữa tiểu chủ của nhà ngươi trời sinh đoan trang, còn trang điểm nữa sẽ khiến người khác tự ti đó." Thẩm Ngọc Quân nói đùa.
"Ha ha... Tiểu chủ nói đúng ạ." Đông Mai cũng không xoắn xuýt vấn đề này nữa.
Thẩm Ngọc Quân vốn cho rằng giờ tuất Hoàng đế mới đến, không ngờ cuối giờ thân đã tới Thiêm Hi lâu. Ngự Thiện phòng cũng đưa thức ăn của Hoàng thượng đến.
Cảnh đế đi tới ngồi lên kháng: "Không ngờ nàng rất biết hưởng thụ," Cảnh đế thấy trên kháng còn bày mấy cái gối ôm chưa được thu dọn.
"Mấy thứ này đều là tranh thủ làm lúc rảnh rỗi, tần thiếp thấy dùng rất được nên đã làm thêm mấy cái, định để lên giường dùng." Thẩm Ngọc Quân chỉ muốn biểu đạt ý nghĩ là, buổi tốt lúc ngủ gối lên hoặc ôm đều rất thoải mái, không còn ý gì khác. Nhưng người có suy nghĩ phong phú sẽ không tránh khỏi nghĩ sai, ví dụ như Cảnh đế.
Cảnh đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyen-tac-bao-menh-cua-sung-phi/1516123/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.