Hai người nhìn Thẩm Ngọc Quân dần đi xa.
"Mấy ngày không gặp, muội càng ngày càng không giữ quy củ." Phùng Yên Nhiên nhỏ giọng giảng đạo Tiền Lạc Tích, hai người chính là bạn thân nơi khuê phòng, bây giờ lại cùng nhau vào cung, tất nhiên quan hệ cũng càng thêm thân thiết, không biết sau này còn có thể tiếp tục giữ được như thế này hay không.
Tiền Lạc Tích kéo tay trái Phùng Yên Nhiên, chu miệng nói: "Tỷ tỷ đừng nói muội, lẽ nào tỷ cam tâm tình nguyện hành lễ với nàng ta sao? Tỷ cũng biết quan hệ giữa nhà muội và nhà nàng ta, rõ ràng là thông gia, nhưng thực tế, người cô cô kia của muội đã hơn hai mươi năm không đặt chân về nhà mẹ đẻ."
Chuyện của Tiền gia và Thẩm gia, Phùng Yên Nhiên có biết một chút: "Cũng không biết Hoàng thượng phong như thế nào? Gia thế của nàng ta như vậy mà được phong Lương viện."
"Đúng vậy đó, phải nói phong tỷ làm Lương viện thì chẳng có gì phải bàn, còn nàng ta, muội có phần không phục."
Phùng Yên Nhiên nghe vậy tuy có chút không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm nhiều, chỉ là ra vẻ đáng yêu nhăn trán lại: "Sau này muội muội vẫn nên làm việc theo cung quy đi."
Tiền Lạc Tích kéo nhẹ tay áo Phùng Yên Nhiên, gương mặt tươi cười nói: "Muội muội cẩn tuân dạy bảo của tỷ tỷ!"
Hai người lại cùng nhau trò chuyện về những việc vặt hàng ngày trong cung, Phùng Yên Nhiên dẫn Tiền Lạc Tích đến Tây trắc điện của cung Lưu Vân nơi mình đang ở, Phùng Yên Nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyen-tac-bao-menh-cua-sung-phi/1516105/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.