Có điều cái chết của Gail cũng không phải không có một chút ảnh hưởng đối với tôi, dù sao không phải thư tính nào cũng đều ngu xuẩn như vậy.
Sau khi tôi được thả, trưởng quan lúc trước đã hỏi cung tôi liền bắt đầu liên tiếp ra vào cửa hàng bán hoa, trong bóng tối quan sát tôi, còn hỏi thăm hàng xóm rất nhiều chuyện về tôi.
Nhưng tôi cũng không lo lắng, trước tiên không nói hàng xóm cũng không biết cái gì, cho dù biết cũng chẳng có chứng cứ để chứng minh là tôi không bị cưỡng bức, dù sao hiện trường lúc đó cũng chỉ có hai người là tôi cùng Gail.
Chỉ cần tôi không lộ ra kẽ hở, cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Vừa nghĩ tới, tôi đang ôm bao hạt giống thạch hoa to liền bởi vì trong phút chốc phân tâm, thân thể không chịu nổi trọng lượng mà một mạch đổ về phía sau, sau đó tự nhiên bị người ôm vào lòng.
Blaise cúi đầu, đối diện vẻ mặt kinh hoảng của tôi, không nói gì, sau khi đỡ tôi thẳng lên liền thuận thế đem bao hạt giống để lên giá cao.
“…… Vừa nãy thất lễ.”
Sau khi thả tôi ra Blaise liền khom lưng tạ lỗi, thái độ chuẩn mực như một Quý tộc được giáo dưỡng tốt đẹp, bởi vì mạo phạm đến tôi mà cảm thấy áy náy.
Thế nhưng tôi cũng không biết đáp trả lại thế nào, trước tiên không nói đến việc tôi không được huấn luyện về lễ nghi, cái ôm vừa nãy tuy rằng không dính tình sắc, nhưng vẫn khiến tôi có cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyen-rua-dao-ac-mong/3266253/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.