Một đêm yên bình trôi qua, sáng sớm hôm sau, Hạ Hinh Viêm từ từ tỉnh giấc, mở mắt, nhìn đến nóc nhà xa lạ, dùng sức trừng mắt nhìn, lúc này mới nhớ ra, mình đã vào ở tại học viện.
“Tỉnh.”
Giọng nói của Dập Hoàng từ bên cạnh truyền đến, Hạ Hinh Viêm kỳ quái quay đầu, nhìn thấy Dập Hoàng đang ngồi bên cạnh, cười nói: “Tại sao người lại ra khỏi ngân trâm thế?”
“Sợ ngươi ngủ luôn không tỉnh.” Lúc nói chuyện Dập Hoàng sắc mặt cực kỳ khó coi.
Thậm chí còn có chút hung dữ nhìn chằm chằm hai mắt Hạ Hinh Viêm, làm cho nàng không thể không cố gắng nhớ lại xem mình có phải trong lúc vô ý lại đắc tội Dập Hoàng rồi hay không?
“Người lấy được Ô tinh loại từ lúc nào?”
Hắn vẫn luôn ở trong ngân trâm tu luyện, cũng không biết nàng lấy được thứ nguy hiểm như vậy vào lúc nào.
“Ta lấy được lúc ở Lâm sơn, nơi đó có rất nhiều thứ tốt.” Hạ Hinh Viêm cười cười.
Những thứ người khác rất khó khăn để tìm ra thì với nàng đều rất dễ dàng.
“Vì sao không đợi ta.” Dập Hoàng lạnh giọng hỏi.
Lúc Hà Hy Nguyên bị tấn công, chỉ cần thêm một giây là hắn đã đi ra rồi.
Hạ Hinh Viêm sẽ không cần mạo hiểm đi dùng Ô tinh loại chết tiệt kia.
Nhất là hắn hoàn toàn có thể đối phó được với lực lượng bùng nổ trong sắc vệ.
Ô tinh loại, muốn sử dụng nó để tạo ra nổ mạnh, người sử dụng cần vận dụng linh lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngut-troi/2992397/quyen-1-chuong-61-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.