Trong lúc mơ mơ màng màng, Trần Thủy Mặc cảm thấy mình chưa ngủ được bao lâu thì đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng động lớn ngoài cửa.
Cô lấy chăn quấn vào người đau đớn mà trở mình, Trần Thủy Mặc sờ không gian còn lại của chiếc giường mơ hồ nhớ lại lúc sáng hình như có người nói với cô ‘buổi sáng tốt lành’.
Mặc dù cô rất không muốn nhớ tới, nhưng mà ở dưới hoàn cảnh như vậy dù là cô muốn ngủ thêm cũng không thể nữa.
So với lần trước, hình như thân thể của cô còn đau nhức hơn, đây chính là di chứng mà! Việc chủ động quyến rũ này thật đúng là không thể chấp nhận được, một lần là đủ rồi, cô tuyệt đối sẽ không nghĩ đến lần thứ hai!
Trần Thủy Mặc quấn chăn chậm rãi rời giường, cô nhìn váy ngủ dưới giường còn cố ý đi tới đạp hai cái nhưng lại không dám động quá mạnh. Thật sự không hả giận, cô còn nghĩ có cần tìm một cái kéo đến để phi tang vật chứng hay không! Đến bây giờ Trần Thủy Mặc cũng có chút khó mà tin được, vậy tối hôm qua cô thật sự thành công?
Điện thoại di động còn đặt trên giá rửa mặt, có một mẩu tin nhắn chưa đọc, Trần Thủy Mặc không cần nhìn cũng biết là cái người xấu bụng Chiêm Nhất Nhất đó gởi tới. Xét thấy độ không đáng tin của Chiêm Nhất Nhất tối hôm qua Trần Thủy Mặc quyết định mặc kệ nó giả vờ như không thấy mẩu tin nhắn này!
Trần Thủy Mặc Tắm rửa qua rồi đổi một cái váy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguong-vong/3148460/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.