Sau khi xuất viện vềnhà, Chúc Kỳ Trinh đã biến thành nửa tàn phế, mỗi ngày không ngồi thìnằm, ăn cơm không dùng đũa được nên phải dùng đến muỗng, nhưng cũngkhông thuận lợi lắm. Loại tình trạng này, phải kéo dài hơn mười ngày,sau đó mới bắt đầu từ từ khôi phục bình thường.
Mà thái độ của cô đối với Đông Phương Càn lại trở về điểm xuất phát, bởi vì Từ Hoan Hoan khiêu khích, thuận nước đẩy thuyền nên quan hệ giữa cô và Đông PhươngCàn đã xuống tới điểm đóng băng. Đông Phương Càn gọi điện thoại cho cô,một chút cô cũng không muốn nhận, gửi tin nhắn cô cũng không nhắn lại.
Mối quan hệ giữa hai người vừa mới nảy nở ra một chút ngọt ngào, bây giờtoàn bộ đều hóa thành số không, thậm chí còn tệ hơn lúc trước.
Sắm vai là một người chồng, Đông Phương Càn luôn là người không có đầu óc,bất thình lình bị Chúc Kỳ Trinh lạnh nhạt, anh cũng không giải thíchđược, anh cứ nghĩ là do mình đi không một lời tạm biệt với Chúc KỳTrinh, cho nên cũng không còn quá để ý.
Không lâu, anh nhận đượclệnh của cấp trên, phải đi Bắc Kinh học tập kín trong vòng ba tháng.Trước khi đi anh gọi điện thoại về nhà, sau khi nói chuyện đi Bắc Kinhhọc tập, ngay sau đó cố làm cho bản thân tự nhiên hỏi: "Chúc Kỳ Trinh có ở nhà không?" Nguyên nhân anh chọn thời điểm ăn cơm gọi điện về, chínhlà vì muốn Chúc Kỳ Trinh nghe điện thoại, cô náo loạn lâu như vậy, chắccũng đã bớt giận rồi. Huống chi theo anh nghĩ, ở trước mặt trưởng bốicho tới bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-yeu-truong-quan/3100492/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.