Ma đẩy xe sao?
Chiếc xe đi nhanh đến nỗi cảnh vật xung quanh mờ ảo, tôi nhìn không rõ. Đến khi xe dừng lại, tôi đã thấy trước mắt mình là một bãi đất hoang, cỏ mọc um tùm cao quá đầu gối. Tôi do dự bước đi, lo lắng đưa hai tay ôm bụng. Tôi sợ ở đây có rắn rết chuột bọ gì đó, tôi thì không sao, nhưng hiện tại trong bụng tôi còn có một sinh mạng nữa! Tôi không thể để con tôi gặp nguy hiểm gì được!
107 hồn ma hình như cũng hiểu nỗi lo lắng của tôi, họ chỉ cho tôi đi hướng nào, tránh chỗ nào, cứ thế mà đi.
Không gian im ắng không một tiếng động, thỉnh thoảng có một vài âm thanh "xì xì xì" như tiếng loài rắn, đôi lúc lại có những tiếng "soạt soạt soạt", những bụi cỏ rung rinh lay động dù không có một ngọn gió nào....
Chắc là chuột bọ gì đấy thôi, tôi tự nhủ với mình như vậy. Cho đến khi có một vài bóng trắng khác lượn lờ xung quanh, tôi mới đứng tim sợ hết hồn. Phải rồi, tôi có thể nhìn thấy ma mà....
Tôi cố gắng làm lơ, chỉ chăm chăm đi theo 107 cô gái chỉ đường. Tôi cứ đi mãi đi mãi, khi thấy một đống đất to lù lù như một cái mộ, 107 cô gái hét lên:
"Đứng lại!"
Tôi lập tức đứng lại, trong lòng thấp thỏm sợ hãi, sống lưng ớn lạnh.
"Cô bới cỏ ra đi."
Tôi làm theo lời 107 cô gái nói, thận trọng bới đống cỏ ra. Quả nhiên đống đất này chính là một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-yeu-cu-thu-108/2732216/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.