Người lên tiếng không ai khác là Tần Kỳ.
Tôi mừng rỡ vội chạy qua, thấy Tần Kỳ khuôn mặt lấm lem bụi đất, vì bị 107 cô gái xúm vào đánh đập, nên quần áo trên người anh ấy xộc xệch nhăn nhúm như giẻ rách, tôi nhìn mà thấy xót xa. Trông thấy tôi, Tần Kỳ khẽ mỉm cười, nhưng rất nhanh sau đó lại nhíu chặt lông mày:
"Ai cho em tự tiện đến đây? Anh đã nói không được bước ra khỏi trận pháp nửa bước cơ mà!"
Tôi bình tĩnh nói:
"Đã đến nước này rồi mà anh còn giấu giếm cái gì? Anh có chắc một mình anh có thể giết được yêu nữ không?"
Tần Kỳ im lặng không trả lời, 107 hồn ma lại nhao nhao chất vấn:
"Anh có cách gì cơ?"
Tần Kỳ để tôi ngồi lên một tảng đá bằng phẳng, lấy ra một vật gì đó như viên thuốc, nhét vào miệng tôi. Tôi nuốt vào, lập tức cảm thấy dễ thở hơn hẳn, không còn bí bách ngột ngạt như lúc mới đi vào hầm nữa.
Thấy tôi đã hít thở đều đặn, anh ấy mới quay ra nói với 107 hồn ma:
"Lời nguyền của yêu nữ nếu không có người thứ 108 thích hợp, sẽ không có tác dụng. Giả sử tìm được người thứ 108 thích hợp, khi đó còn một bước cuối cùng, là đốt xác của cả 108 người."
Tôi nhìn đống lửa to khổng lồ trước mắt, trong lòng đã ngờ ngợ đoán ra, nhưng không chắc chắn lắm. Có thể đống lửa này dùng để đốt những cái xác trong những cái quan tài tôi gặp lúc nãy chăng?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-yeu-cu-thu-108/2732210/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.