Edit:
Beta:
“Được, đều nghe cậu”
Nhìn thấy Từ Phượng vui vẻ như vậy, tôi cũng không muốn làm mất hứng nên vội vã phụ họa nói.
Có lẽ là do sắp đi đến mấy nơi kia, hiện tại trong lòng tôi có chút nôn nao, trừ những điều đó ra, còn có một cảm giác nguy cơ trùng trùng, tôi không biết rốt cục cảm giác nguy hiểm này do đâu. Nhưng mà có thể chắc chắn, chuyến đi này cũng không dễ dàng như tôi tưởng.
“Vậy tối nay cậu ngủ trêи ghế sopha đỡ đi, haha, còn giường để tôi cùng Uyển Nhi chiếm là được. Từ Phượng nhẹ nhàng cười, như là muốn dẫn dắt tôi về ký ức lần đầu tiên gặp cô ấy”
“Chiếm thì chiếm đi, dù sao em ngủ chỗ nào cũng được”
“Nếu không thì cùng chị chen chúc?”
Từ Phượng nháy mắt ra hiệu, tôi cũng cười ha hả, mới nói, cái này cũng không thể, nếu như bị tên Chu Tam kia biết em cùng chị chen chúc ngủ một chỗ, tên kia không lăng trì em mới lạ”
Từ Phượng cũng phì cười.
“Cứ giỏi nói đùa, cũng không còn sớm. Ngủ đi, chị cũng đi ngủ đây”
Từ Phượng nói xong liền đi vào phòng, chỉ chừa lại tôi cô độc giữa gian phòng. Tôi gãi đầu một cái, đột nhiên cảm thấy là lạ.
Đi đến phòng khách, ngồi ngay ngắn trêи ghế sopha, tôi nhìn trái phải quanh căn phòng, bên trái là Cát Uyển Nhi, còn bên phải là phòng Từ Phương. Đột nhiên cảm thấy rất thoải mái, tựa như bây giờ mọi người đều yên lành, cũng như ước nguyện lớn nhất của đời tôi vậy.
Gian truân trước kia cùng gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vot-xac/1690759/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.